Wednesday, January 8, 2020

Hoa Phượng Đỏ Năm Xưa - Cung Thị Lan




Hoa Phượng Đỏ Năm Xưa
 Cung Thị Lan




“Ngày nào anh yêu  em, anh đã quen trong cay đắng tuyệt vời
Ngày nào em yêu anh, em đã quen với trời hạnh phúc mới …”
Giọng ca ngọt ngào quyện trong tiếng đàn guitar nhẹ nhàng  ngân vang từ quán tạp hóa khiến Ngọc Trang bối rối. Lần nào cũng vậy, hễ nàng thắng xe, kéo tà áo dài trắng ra khỏi yên để đẩy xe vào ngõ hẻm Hà Thanh đến nhà nhỏ Như Loan, giọng hát “Ngày Nào Anh Yêu Em” của chàng trai ngồi trong quán cũng vọng ra, đuổi theo sau lưng. Nàng ước gì con hẻm này không đầy cát lún để nàng    thể đạp nhanh qua khỏi cái quán  rồi tiếp tục len lỏi những ngõ ngách vào thẳng nhà nhỏ bạn học cùng lớp. Nhưng ao ước của nàng chỉ là niềm ao ước   nên nàng chỉ  biết biến nó  thành   lời than vãn với Như Loan: “ Loan ơi! Phải chi  con  hẻm vào nhà Loan được tráng xi măng thì đỡ!  Hôm nào cũng phải đẩy xe trên cát lún Trang mệt  quá!”
Nhỏ Như Loan không cho chút thông cảm,“nẹt”nàng ngay: “Dân  trong xóm Hà Thanh đi qua lại trên cái hẻm đầy  cát này hàng ngày cả chục lần có sao đâu! Nhà ngươi chỉ ghé đến xóm của  ta  có mấy lần  mà đã  than thở!”
Sợ nhỏ bạn giận hờn, Ngọc Trang tình thiệt:
“Trang  đâu nề hà chuyện đến nhà Loan rủ Loan đi học nhưng tại vì khi đến đầu hẻm nhà Loan, Trang thường bị nghe bài “Ngày Nào Anh Yêu Em” của cái ông trong quán tạp hóa  nên Trang ngại đó chứ!”
             “Ồ! Cái anh trong quán tạp hóa đầu ngõ nhà Loan  đấy hả? Anh ấy ít nói không quan tâm đến ai đâu! Ảnh thường trầm ngâm và chỉ đàn hát, chứ không để ý đến ai cả. Mà ổng hát gì kệ  ổng chứ mắc mớ gì đến Trang mà  Trang ngại?”
“Lần nào ổng cũng hát bài “Ngày Nào Anh Yêu Em”  khi Trang  thắng xe đạp trước quán nhà ổng nên Trang  mới ngại đó chứ!”
“Ngày nào anh yêu em là câu hát đầu của bản nhạc Mùa Đông của Anh  của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh chứ đâu phải là bài ‘Ngày Nào Anh Yêu Em’!”
“Trang không cần biết bài hát tên gì! Nghe cái nhạc rên rên rỉ rỉ   thấy không muốn nghe rồi! Trang chỉ thấy quái lạ là khi nào Trang ngừng trước quán nhà ổng là nghe ổng hát câu này!”
            “Hoang tưởng quá đi!Đó chỉ là sự trùng hợp thôi mà!”
“Trùng hợp gì mà đến mấy chục lần vậy?”
“Đâu ra mà mấy chục lần? Từ lúc xe của nhỏ Thuỷ hư, Loan đi với Trang đến giờ đã đến mười ngày đâu!”
“Ừ thì  không phải mấy chục lần nhưng lần nào hễ Trang  vào hẻm nhà Loan,  ngừng xe trước quán nhà ổng thì ổng cất giọng hát bài hát đó!”
“Chắc ổng chỉ biết hát mỗi bài ấy thôi! Có gì đâu mà Trang sợ ổng chứ!”
“Không sợ mà ngại!
“Ngại gì?”
“Ngại lời bài hát có  chữ  ‘yêu’ ‘trắng trợn’và  linh tính ổng có cái gì kỳ lạ nên ổng hay nhìn Trang  khi hát bài hát đó!”
“Vì sao Trang  biết ổng nhìn Trang?”
“Có lần Trang bất thần nhìn ổng để tìm hiểu vì sao ông này kỳ lạ vậy  và Trang thấy ổng đang chăm chú nhìn Trang. Lúc đó, bị Trang nhìn lại bất ngờ nên trông ổng bối rối lắm!”
Như Loan mỉm cười nói:
“Thôi để  Loan “thám hiểm” cho!”
Bởi vì lời hứa của nhỏ Như Loan nên hôm nay Ngọc Trang nôn nóng đến nhà con nhỏ sớm hơn thường lệ. Nhưng vừa đậu trước nhà Như Loan, mẹ của Như Loan nói vọng từ trong nhà ra:
“Ngọc Trang đấy hả cháu? Con Như Loan đã đi học với con Thu Thuỷ rồi cháu ạ. Con Thu Thuỷ vừa được bố cho chiếc xe máy mới nên hai đứa  rộn ràng sửa soạn suốt cả trưa hôm nay.  Chúng nó nói đi học sớm để ghé nhà cháu cho hay mà cháu lại  đến đây. Vậy là lỡ dịp rồi!”
            Nghe thế, Ngọc Trang cảm thấy có chút hụt hẫng. Mặc dù phải đạp xe đạp không thuận  đường từ chợ Đầm đến xóm Hà Thanh rồi đến  nhà Như Loan giữa trời trưa nắng gắt của thành phố biển Nha Trang nhưng nàng cảm thâý đó là một điều  thú vị khi  hai đứa vừa mới quen thuộc ‘cái cảnh’ cùng nhau  tíu tít  và trò chuyện trên đường đi đến trường. Bây giờ bỗng nhiên phải đến trường một mình, Ngọc Trang mơ hồ thoáng nghĩ có phải mình sẽ đánh mất cô bạn  có mái tóc dài thẳng mượt với khuôn mặt xinh xắn luôn nở nụ cười  tươi vui dễ mến?
“Mới thân nhau được hai tuần, nó trở lại đi chung với nhỏ Thu Thuỷ rồi!”
Buồn bã với ý nghĩ không đâu vào đâu trong đầu, Ngọc Trang  đẩy xe ra đầu con  hẻm, không còn ngại ngùng khi ngang cái quán tạp hóa. Ánh mắt bình thản của nàng lướt vào trong cái quán. Người thanh niên không còn cầm đàn ngồi hát như lúc nãy. Anh đứng trước cửa quán nhìn nàng rồi bước xuống bậc cấp khi nàng đi ngang qua. Bước theo chân nàng, người thanh niên hỏi:
“Như Loan không có ở nhà phải không?”
Ngọc Trang lắc đầu, không trả lời, cúi đầu, đẩy xe tiếp tục bước.
 Người thanh niên  nói:
“Anh định nói cho bé biết nhưng anh không biết tên bé nên không làm sao gọi bé  dừng lại!”
Ngọc Trang vẫn nín thinh, lặng lẽ bước đi.
Người thanh niên  vừa bước theo, vừa nói:
“Tại sao không cho anh biết tên?”
Ngọc Trang khựng lại, quay đầu nhìn anh với  đôi mắt đầy ngạc nhiên. Người thanh niên  nhìn đôi mày cau của nàng, cười nhẹ, nói tiếp:
            “Anh hỏi Như Loan bé tên gì, Như Loan nói bé cấm Như Loan cho anh biết tên!”
Ngọc Trang chợt nhớ có lần đã dặn Như Loan không bao giờ cho bất cứ người con trai nào biết tên nàng nên nàng  không biết trả lời ra sao, cúi đầu đẩy xe bước nhanh mặc dù con đường ra cổng Hà Thanh không còn cát lún như trong hẻm nữa. Người thanh niên vẫn bước theo nàng, tiếp tục nói:
.           “Anh tên Nghiêm. Còn bé tên gì?”
Nàng đỏ mặt lắc đầu, nhìn anh với vẻ đắn đo một lúc nàng  tảng lờ đưa mắt nhìn  tận cổng Hà Thanh nơi một cây phượng vỹ cao lớn  đang ngự trị với những cành vươn dài đầy những chùm hoa đỏ rực. Người thanh niên chăm chú nhìn nàng rồi   lướt mắt hướng theo ánh nhìn của nàng ngắm những giọt nắng trưa sáng lấp lánh trên những chùm phượng đỏ.
Anh nói:
“Không cho anh biết tên vậy cho anh đặt tên để tiện gọi bé nhé! ‘Hạ Đỏ’ vậy nhé! Được không?
Nàng chợt mỉm cười, gật đầu.
Anh vui vẻ hỏi:
 “Vậy Hạ Đỏ có muốn anh tặng một chùm hoa phượng kia không?”
Nàng nghiêng đầu nhìn về phía cây phượng, dịu dàng đáp: “Dạ có!”
Nàng vùa dứt lời, anh nhanh chân bước đến gốc cây phượng, ngước mắt nhìn những nhánh cây vươn xa với những chùm hoa đỏ rực. Rồi anh vít một cành thấp, ngắt một chùm  đến trao cho nàng. Ngọc Trang chớp mắt cảm động, lí nhí nói cảm ơn rồi đặt chùm hoa trước chiếc giỏ xe đạp mini và vội vàng đạp xe đi.
 Lên đến đường Quốc Lộ số Một, nàng mới bình tĩnh nhớ lại những gì vừa xảy ra. Nàng không hiểu sao nàng lại nhận chùm hoa từ bàn tay của người thanh niên xa lạ. Nhưng rồi  mắt nàng cay cay và nàng quyết định đạp xe về nhà cất chùm phượng trước khi đi học.
Đến lớp trễ nên  Ngọc Trang không thể  theo ý muốn kể cho  Như Loan những gì vừa xảy ra. Sau tiết học, nàng đổi ý quyết định giữ kín chuyện này. Tan học, nhỏ Như Loan khá hào hứng với chiếc xe máy mới của nhỏ Thu Thuỷ nên chỉ nhắn với nàng một câu ngắn gọn  trước khi bước nhanh đi:
“Trang ơi! Thu Thuỷ được ba mẹ mua cho xe máy. Nó ở gần nhà Loan ghé nhà đón Loan đi học tiện hơn Ngọc Trang nên  Ngọc Trang không phải đi ngược đường  đến nhà đón Loan nữa nhé!”
Ngọc Trang gật đầu:
“Vậy từ nay Thuỷ và Loan  lại đi học chung với nhau như trước mà lại đi với nhau bằng xe máy chứ không đi xe đạp, thích quá rồi! Chỉ có mỗi mình Trang đi một mình đến trường như cũ…”
Giọng nàng pha chút hờn dỗi bởi nàng cảm thấy sẽ  mất nhỏ bạn mà nàng ưa thích sau bốn năm học   đệ nhất cấp. Cũng từ đó Trang  không còn lý do gì đến nhà Như Loan nữa . Mỗi lần gặp nhau trong lớp,  Như Loan  chỉ đề cập đến chuyện học, chuyện trả bài và những câu hỏi vấn đáp của các bài kiểm tra khiến Trang không bao giờ  có cơ hội hỏi thăm Loan về Nghiêm.
*
*                      *
Sau ba tháng hè, Như Loan và Ngọc Trang chia tay vì hai đứa không  học chung ban trong lớp Đệ Tam. Như Loan chọn ban Sinh Hóa trong khi Ngọc Trang chọn ban Văn Chương. Khi hai đứa len lỏi qua những hàng dương  trong trường nữ trung học Nha Trang để đến  phòng học của lớp mình, Như Loan bỗng dừng lại, nắm tay Ngọc Trang, nói:
“Ô, Như Loan quên kể cho Ngọc Trang nghe chuyện này! Ngọc Trang có còn nhớ anh chàng ở quán tạp hóa đầu hẻm nhà của Như Loan không?”
Ngọc Trang gật đầu:
“Có chứ!”
“Biết sao không! Anh ấy tên là Nghiêm. Anh Nghiêm nói  với Như Loan là  ảnh thích Ngọc Trang lắm!”
“Ủa? Thật vậy sao?”
            “Thật chứ!”
“Mà ảnh nói điều này với Như Loan lúc nào?”
“Lúc tụi mình vừa nghỉ hè! Hôm đó,  Như Loan ra quán mua đồ cho mẹ, thấy ảnh chào hỏi  vồn vã , Như Loan đánh bạo hỏi ảnh vì sao ảnh hay hát bài Mùa Đông Của Anh khi Ngọc Trang đi ngang quán ảnh, ảnh nói vì ảnh thích Ngọc Trang.”
Nàng hồi hộp nhưng cố giữ vẻ thản nhiên hỏi lại:
“Rồi sao nữa? Bây giờ ảnh còn hát bài ấy không?”
“Lúc đó Loan tính hỏi ảnh muốn Loan làm chim xanh không nhưng hôm sau ra quán mua đồ không thấy ảnh nữa! Ảnh đi đâu mất tiêu mất tích suốt mùa hè. Loan không thấy ảnh mà Loan không dám hỏi mẹ của ảnh sợ mẹ ảnh nghĩ Loan có tình ý với ảnh thì khổ.”
Ngọc Trang nghĩ đến khuôn mặt đẹp thư sinh và thân hình cao ráo điển trai của Nghiêm, gật đầu thông cảm với bạn:
“Đúng rồi! Ai mà hỏi chuyện riêng tư của mấy anh con trai để bị  người lớn hiểu lầm chứ!”
Như Loan nghiêng đầu, chăm chú nhìn Ngọc Trang:
“Nhưng mà nghe anh chàng đẹp trai thích mình có vui không?”
Ngọc Trang cười nhẹ, khỏa lấp:
“Vui  hay không  thì có được gì đâu! Mùa hè  đã qua rồi đó Như Loan! Sang năm tụi mình lên  đệ nhị cấp phải dồn thời gian cho việc học mới mong đậu Tú Tài được!”
Đến trước phòng học của mình, Như Loan dừng lại chép miệng nói với Ngọc Trang:
“Không ngờ sau bốn năm học chung bây giờ tụi mình lại  học hai lớp khác nhau”
Ngọc Trang lẩm bẩm theo:
“Cứ mỗi lần mùa hè trôi  qua,  mọi thứ lại  thay đổi!”
Vào lớp học của mình, giữa nhóm bạn mới Trang cảm thấy lạc lõng vì không xác định chỗ ngồi nào thích hợp cho mình. Đến cuối lớp Trang ngồi đại nơi  góc  bàn  cạnh cửa sổ.“Chỗ ngồi tạm thời thế nào cũng  bị thay đổi bởi những yêu cầu của lớp hay thầy cô mà!”  Nàng nghĩ thế trong lúc ngơ ngác nhìn xung quanh. Lớp hơn bốn mươi đứa con gái trong đồng phục áo dài trắng trông rất ngoan hiền! Nàng nghĩ:“Những người bạn này sẽ là bạn cùng ban C , ban văn chương với mình trong ba năm liền. Suốt ba lớp Đệ Tam, Đệ Nhị và Đệ Nhất thể nào mình cũng sẽ tìm một đứa bạn thân!” Những cô bạn cùng lớp  với Ngọc Trang cũng đang ngơ ngác chẳng khác gì nàng. Một vài cô bé  chống cằm mơ màng nhìn ngoài cửa sổ chẳng quan tâm đến những tiếng nói ồn ào của lớp trong lúc chờ cô giáo hay thầy giáo đến khiến Ngọc Trang cười thầm “Dân văn chương có khác! Lúc nào cũng mơ mộng! Mình vào đúng nơi rồi!” Dõi theo ánh nhìn của người bạn  ngồi cạnh, Ngọc Trang mơ màng   nhìn ánh nắng nhạt trên chùm dương sát khung cửa kính. Những  tia nắng cuối hè vẫn còn đọng lại trong sự luyến tiếc của những cô gái trong những chiếc áo dài trắng tinh.
Thực sự, Ngọc Trang không luyến tiếc mùa hè rực rỡ vừa trôi qua. Nàng chỉ nghĩ miên man đến lời Như Loan vừa nói với nàng.  Nàng nghĩ đến Nghiêm. Nàng nhớ ánh nắng sáng lòa    chùm phượng  đỏ của Nghiêm tặng. Nàng còn  nhớ đôi tay run run của chàng kèm với đôi mắt u buồn uẩn khúc. Tột cùng nhất, nàng nhớ đôi tay đón nhận ân cần của  mình, và  sự  thổn thức kèm theo hoang mang. Nàng chợt hiểu vì sao nàng nhận tên Hạ Đỏ và chùm hoa phượng của Nghiêm một cách dễ dàng và nhanh chóng. Trong tiềm thức của nàng, màu đỏ của hoa phượng và mùa   luôn luôn  là màu chia tay vĩnh cửu của tuổi học sinh, của sự xa cách không bao giờ có thể hội ngộ. Sự lập lại  một cách trùng hợp  đã  vô tình gợi cho Ngọc Trang nhớ lại những gì xảy ra trong những tháng ngày nàng học trong trường tiểu học…
Lúc ấy,  những đứa bạn trong xóm, phần lớn là học sinh của trường nam tiểu học và nữ tiểu học Nha Trang  trong độ tuổi tám đến mười hai thường tụ tập  trước hiên của căn nhà sát cạnh nhà nàng để chia nhau những thành phẩm mà bọn con trai ki cóp được. Có lúc cả bọn có những trái keo, có lúc có trái trứng cá, có lúc có trái hoa điệp, có lúc là trái me, trái tra hay những quả   bàng.  Thằng Hoàng, con trai của o Vân và chú Tường ở sát cạnh nhà Ngọc Trang, luôn là thằng đầu têu của đám. Mỗi buổi trưa, sau khi đi học về, cơm nước xong, chờ những người lớn trong xóm chìm trong giấc ngủ trưa, thằng Hoàng thường rủ mấy đứa con trai  lùng các loại cây từ trường nam tiểu học, đến trường nữ tiểu học đến sân Vận Động Nha Trang đến tận đình Phương Câu nơi dãy nhà cho thuê  của bà Cửu Độ để  khèo hái rồi đem về chia cho cả bọn. Những ngày hè, không phải đến trường, những trái cây ven đường  thu góp từ bọn con trai được chia  phần cho bọn nhỏ trong xóm nhiều hơn. Ngồm ngoàm với những loại trái cây “không có bán ở chợ”xong,  cả bọn rủ nhau chơi lò cò, nhảy dây, ô làng hay đá gà bằng nhụy của những cánh hoa phượng. Sau mỗi mùa hè, cây phượng  xum xuê hoa đỏ trước nhà thằng Hoàng thường xơ xác tiêu điều vì trò chơi đá gà của bọn con nít trong xóm.
Đến khi  thằng Hoàng được vào lớp Đệ Thất của trường Võ Tánh,  nó bỏ cái tật đi khèo cây hái trái và tuyệt đối không cho ai phá cây  hoa phượng trước nhà nó nữa. Vào trung học, thằng Hoàng trở nên ít nói đến lạ lùng. Ngọc Trang không còn dịp đến  nhà nó để ngồi trên  bậc tam cấp trước  nhà tụ tập với những đứa trong xóm nữa. Cho đến năm sau, khi Ngọc Trang đậu vào  trường nữ trung học Nha Trang, Hoàng thò đầu vào cổng nhà Ngọc Trang, gọi nàng sang nhà rồi tặng cho nàng chùm hoa phượng đỏ. Ngọc Trang vui mừng nhận chùm hoa như vừa được báu vật. Ngồi trước bậc thềm nhà Hoàng, nàng xé ngay một cánh hoa rồi tỉ mỉ tước từng lớp mịn trong búp nụ dán vào ngón tay để tưởng tượng  như bàn tay mình vừa được sơn đỏ. Đây là cách mà trước đây  chị Ti Chị( chị gái của Hoàng) bày cho Ti Em( em gái Hoàng) Ngọc Trang và bọn con gái khi cả bọn được chia những đóa hoa phượng đỏ.
 Hoàng có vẻ thảng thốt khi nhìn Trang xé những cánh phượng nhưng im lặng  chăm chú nhìn nàng. Ngọc Trang không để ý vẻ bất mãn của thằng Hoàng, nàng say mê  ngắm thành quả của những ngón tay đỏ mà nàng vừa dán xong. Thình lình tiếng nói của o Vân làm Ngọc Trang giật mình quay ra sau lưng. Nàng  sững sờ nhìn o Vân không chớp mắt. O Vân như một nàng tiên trong chiếc áo dài cổ thuyền màu huyết dụ  đứng giữa cửa ra vào. Dáng  sang trọng và trang phục  thanh lịch của o khác hẳn vẻ khòm cong ốm o và bộ đồ nhàu nhèo của Ti Chị, người đang nghểnh đầu lắng nghe o dặn dò trước khi o ra khỏi nhà. Khi  chiếc giày cao gót của o nhẹ nhàng xuống bậc tam cấp  ngang qua chỗ Ngọc Trang ngồi, o nhoẻn miệng cười như  nữ hoàng duyên dáng trao tặng những nụ cười lịch sự và thân thiện dành cho quần thần trên con  đường nàng đi qua. O nói:
“Trang tới chơi đó hỉ? Răng  không đưa Trang vào nhà mà để ngồi đây chi rứa Hoàng? Ba thời cơm xong rồi! Nói Trang vào nhà đi!Ngồi ngoài ni muỗi cắn chết!”
Dứt lời, o Vân bước  xuống bậc cấp cuối cùng và đi thẳng đến chiếc xe Jeep đang trờ đến. Mùi nước hoa thoang thoảng dễ chịu vương vất từ tà áo dài của o khiến Ngọc Trang ngây ngất. Nàng đoán những người trong chiếc xe Jeep đón o cũng ngất ngây không kém chi nàng. Đối với Ngọc Trang, o Vân là một thần tượng về mỹ thuật. Là  mẹ bốn con nhưng thân hình và trang phục của o Vân không người đàn bà nào trong xóm sánh bằng. Ngọc Trang mê những ngón tay sơn đỏ trên  bàn tay búp măng trắng mướt của o  nên mỗi khi có hoa phượng là Ngọc Trang biến chúng thành những lớp sơn đỏ cho những móng tay của nàng. Hí hửng với mười ngón tay “được sơn đỏ” bằng nhũng lớp lụa của búp hoa phượng, Ngọc Trang định vào nhà khoe với Ti Chị và Ti  Em, nàng chợt khựng lại vì cái pho tượng nghiêm trang và buồn bã cạnh cái tủ kính đựng quần áo ở góc nhà. Chú Tường ngồi im lặng với khuôn mặt thất thần khiến Ngọc Trang không biết mở lời chào như thế nào cho phải. Nhìn sang Hoàng cầu cứu,  nàng thấy một khuôn mặt lạnh băng như đong đá. Còn Ti Chị và Ti Em không có sinh khí vui tươi như thường ngày! Ngay cả thằng Su liến thoắng  hay nói nhất nhà cũng im lặng ngồi ủ rũ trong  một góc nhà. Bầu không khí nặng nề  đã khiến cho Ngọc Trang linh tính có chuyện tranh cãi gì đó vừa xảy ra. Nàng nhớ đến những lời qua tiếng lại  của o Vân và chú Tường trong suốt một năm gần đây từ căn nhà của Hoàng. Nàng chợt hiểu vì sao thằng Hoàng không cho những đứa trong xóm chơi đùa trước nhà nó như trước nữa.
Vài hôm sau, cả xóm  Phương Câu  bàng hoàng với  tin chú Tường tự tử. Chôn cất chú xong, gia đình Hoàng dọn khỏi căn nhà thuê. Mọi người ra đi không một lời từ giã. Người trong xóm  đồn o Vân có thai với một ông Mỹ làm cùng sở nên o đòi li dị với chú Tường và  đó là nguyên nhân dẫn đến cái chết của chú Tường. Ngọc Trang không biết thực hư như thể nào nhưng mỗi lần nhìn những chùm hoa phượng trước căn nhà thuê của chú Tường và o Vân, nàng luôn luôn nghĩ đến sự chia ly, một sự chia ly bất ngờ, không hẹn trước. Bây giờ Nghiêm cũng thế, chùm hoa phượng     mà chàng tặng cho nàng đã báo trước một cuộc chia ly ngay ngày đầu tiên gặp gỡ. Một cuộc chia ly không bao giờ có ngày gặp lại.
*
*                      *
Sau biến cố tháng tư năm 1975, Ngọc Trang theo chồng vựợt biên rồi đến Mỹ định cư. Bận rộn với công việc làm ăn sinh sống và nuôi con, nàng cắt đứt mọi liên lạc với bạn bè thời thơ ấu cũng như thời học sinh. Nhờ những cuộc hội ngộ của trường Nữ trung học Nha Trang, và sự kết nối toàn cầu  của Internet, Yahoo, Gmail và Facebook, Ngọc Trang được hội ngộ cùng các bạn trong khối  lớp 12 (tương đương đệ nhất cấp trước 1975) tại Nha Trang. Nàng mừng không kể xiết khi gặp lại Như Loan, Thu Thuỷ và hầu hết các bạn trong ban Văn Chương, Sinh Hóa và cả ban Toán. Sau khi ăn uống và tâm tình, cả bọn rủ nhau hát karaoke. Mọi người thay phiên hát những ca khúc vui nhộn mà bọn con gái thường hát thời trước 1975 như “Hạ Vàng Biển Xanh”,”Những Nụ Tình Xanh”, “Yêu Em Bằng Nguyên Trái Tim”, “Thà Như Giọt Mưa”. “Mal”…Hò hét xướng ca một lúc, Thu Thuỷ chọc:
“Bây giờ Ngọc Trang hát một bài đi chứ!”
Ngọc Trang lắc đầu:
“Ở Mỹ cày suốt ngày có thì giờ đâu mà hát với hò!”
Vài đứa bạn nhao nhao:
“Bảo đảm con nhỏ này mà hát thì hát nhạc vui chứ không hát nhạc bolero đâu!”
“Ừ nó thường chê loại nhạc rền rỉ là cải lương mà!”
Ngọc Trang đáp:
“Ấy vậy mà suốt mấy chục năm ta vẫn thuộc lời bài hát  Mùa Đông Của Anh đó! Tìm số bài hát ‘Mùa Đông Của Anh’ đi ta hát cho tụi mi nghe!”
            Cả bọn nhao nhao tìm số bấm và Ngọc Trang hát toàn bài không vấp
 Như Loan  đến cạnh nàng nói nhỏ:
“Như Loan biết tại sao Ngọc Trang thuộc bài hát này rồi! Do nghe anh Nghiêm hát nhiều lần phải không?”
Ngọc Trang gật đầu:
“Đúng vậy Như Loan! Nhờ anh Nghiêm mà Trang biết bài hát này! Bây giờ Như Loan vẫn còn ở trong hẻm Hà Thanh đó chứ?”
Như Loan lắc đầu:
“Không, Loan lấy chồng nên ở nhà chồng chỉ có ba mẹ Loan vẫn còn ở đó!”
            “Vậy nhà anh Nghiêm có còn ở đó không? Anh Nghiêm có về đó không?”
“Không Ngọc Trang ơi! Hồi đó, Loan  nghĩ anh Nghiêm  vào Sài Gòn học mà không phải vậy. Ảnh rớt tú tài nên đi lính sau đó tử trận Ngọc Trang à! Sau này mẹ ảnh kể cho Loan nghe như vậy.”
Ngọc Trang lặng người. Chùm hoa phượng đỏ năm nào chợt chờn vờn trong tâm  trí của  nàng. Nàng nói với Như Loan bằng giọng trầm buồn:
“Màu đỏ của hoa phượng  là màu chia ly đó Như Loan.”
Như Loan ngơ ngác không hiểu vì sao Ngọc Trang đề cập chuyện không ăn nhập với tin sốc mà nàng vừa loan báo. Ngọc Trang có vẻ chăm chú lắng nghe giọng ngân cao của một đứa bạn đang hát:
“Màu hoa phượng thắm như máu con tim, mỗi lần hè thêm kỷ niệm, người xưa biết đâu mà tìm… 
Như Loan phỏng đoán là Ngọc Trang đang chú tâm nghe hát nhiều hơn để ý điều nàng thố lộ. Nàng đoán chuyện Nghiêm tử trận xảy ra khá lâu rồi và người  đã khuất chỉ là một bóng mờ trong quá khứ của Ngọc Trang. Nàng không biết Ngọc Trang đang nói trong đầu rằng “Màu đỏ của hoa phượng thật sự là  màu máu của tim. Màu chia ly và vĩnh biệt!” Những cánh hoa phượng tươi tắn ngày xưa  bây giờ chỉ còn là những xác hoa đỏ tơi tả trong tâm trí của Ngọc Trang.
                                                                                                                                                                                    Cung Thị Lan


Hoa Bâng Khuâng Tím Cung Thị Lan




Con nhỏ ngồi trước bậc thềm của ngôi biệt thự lớn, mơ màng lướt mắt qua những khóm hoa trước mặt rồi nhìn  xa tận  con đường đất. Nó chăm chú quan sát nơi mà nó thường dừng lại  mỗi khi nó đi ngang qua con đường này.  Biết bao lần, nó đã đứng nơi  hàng rào cạnh khóm hoa màu tim tím xen lẫn trăng trắng để  lắng nghe tiếng đàn dương cầm du dương trầm bổng từ ngôi biệt thự mà nó đang ngồi. Tiếng đàn đã mê hoặc nó khiến nó để ý nhiều đến cách bài trí của khu vườn  và chú tâm tìm hiểu chủ nhân ngôi nhà là ai. Bạn bè của nó, đa số ở làng chài Bãi Dương cho  nó biết ngôi biệt thự trắng là nơi cư ngụ của cặp vợ chồng giáo sư nghiêm trang và đạo mạo nhất đồi La San. Trước năm 1975, người  chồng là giáo sư  viện đại học Cộng Đồng Duyên Hải và  vợ là giáo sư âm nhạc của một trường đạo nào đó tại thành phố Nha Trang. Sau năm 1975, cả hai không còn đi dạy nên ít khi xuất hiện bên ngoài. Họ sống khép kín và tách biệt như trước. Tụi bạn của nó nói họ không giao tiếp với những người xung quanh có lẽ  vì căn nhà của họ và những căn nhà  khác trên đồi La San khá rộng tạo nên sự biệt lập  và vì sự khác biệt khá lớn về  kiến thức và trình độ của những người sống trên đồi La San này với những người ngư dân sống ở dưới xóm chài Bãi Dương. Đám bạn của nó đã làm nó có ý nghĩ rằng cả nó và bạn nó, những đứa nghèo khổ của làng chài, không bao giờ có thể được bước chân vào khu vườn đặc biệt của cặp vợ chồng  giáo sư khá bí ẩn này. Thế mà bây giờ như được phép lạ, nó đang nghiễm nhiên ngồi trước ngôi nhà của họ để ngắm toàn bộ công trình đậm nét nghệ thuật và thẩm mỹ phương Tây của  khu vườn.
Cách đây sáu tháng, khi  nó cùng đám bạn cả trai lẫn gái lang thang nhặt ốc dọc theo bãi biển từ bãi Dương đến Hòn Chồng, một chàng thanh niên cao gầy độ mười bảy, mười tám như tuổi của bọn nó hỏi  đường về đồi La San. Thằng Tư, thằng Cường  và thằng Lễ  ném cho người thanh niên này  cái nhìn khi dễ trong lúc con Chút cười khúc khích. Nó bực mình vì thái độ bất lịch sự của đám bạn; nó hiểu tụi bạn nó đang chế nhạo người thanh niên đang đứng trước mặt, vì  chúng không tin người thanh niên này không biết đường từ biển Bãi Dương lên đồi La San. Hỏi đường chẳng qua chỉ là cái cớ để người thanh niên này muốn làm quen với nó mà thôi. Trong mắt tụi bạn, nó là một đứa con gái đầy nam tính, chẳng biết yểu điệu dịu dàng là gì, quần áo đơn sơ giản dị nhưng nó sở hữu một thân hình cao ráo, thon thả và  khuôn mặt khả ái, ưa nhìn. Đối với bạn nó, những đứa cùng trang lứa tìm cách   nói chuyện với nó chỉ cốt để làm quen chứ không ngoài mục đích nào khác. Nó bực tụi bạn lắm nhưng bất kể tụi này nghĩ gì, nó tỉnh bơ tận tình chỉ cho chàng thanh niên đường tắt lên đồi La San, đến Bãi Dương, sang Hòn Chồng và cả con đường đến cái quán nước dừa trên dốc đá Hòn Chồng, nơi mà nó thường phụ mẹ nó bán chung với dì Ba.
Sau lần đó, người thanh niên này thường xuyên đến quán nước dừa ở Hòn Chồng tìm nó và làm quen với nó. Anh cho nó biết tên là  Khôi Nguyên. Khôi Nguyên  là con trai một của vợ chồng giáo sư trong ngôi biệt thự trắng có trồng loại  hoa Bâng Khuâng tím trên đồi La San. Trước tháng tư 1975, Khôi Nguyên  ở Sài Gòn  với gia đình bác ruột để học trường Petrus Ký. Trong biến cố ngày 30 tháng tư năm 1975, khi gia đình bác của Khôi Nguyên theo đoàn người ồ ạt di tản ra nước ngoài, anh phải quay   về Nha Trang sống với ba mẹ. Anh kể là từ nhỏ anh học trường Pháp ở Nha Trang nhưng đến trung học anh chuyển vào Sài Gòn học tiếp. Dù học trong trường Pháp từ nhỏ đến lớn nhưng anh thích đọc cả sách tiếng Việt lẫn Pháp, thích ăn cả món ăn Việt lẫn món ăn Pháp và đàn hát những bản nhạc tiếng Pháp, Anh lẫn tiếng Việt. Anh cho rằng  thời gian anh sống ở Sài Gòn là thời gian sống  thú vị và ý nghĩa nhất trong đời, bởi anh có những người bạn cùng sở thích. Bạn của anh là những người thích đàn  hát. Họ và anh không phải là những tay chơi nhạc chuyên nghiệp nhưng thường xuyên tụ tập để chơi những bản  nhạc phổ biến  và những bản nhạc trẻ đương thời. Những bản nhạc khiến cho người chơi lẫn người nghe tưởng như trái đất là thiên đàng của tình yêu, ước vọng  và kỳ thú. Ngoài những giây phút vui vẻ cùng bạn, Khôi Nguyên còn có một cô bạn gái rất xinh đẹp tên Minh Tuyết. Anh đã qua mặt bao nhiêu chàng trai lịch lãm và tài hoa để chinh phục cô bạn gái có khuôn mặt tuyệt đẹp, con nhà gia giáo bề thế và  cũng học trường Tây từ nhỏ đến lớn.Tuy nhiên, giờ đây anh  mất Minh Tuyết vì nàng đã theo gia đình rời khỏi Sài Gòn trước khi những đoàn quân Bắc Việt tiến vào Sài Gòn. Rồi anh than rằng bây giờ anh không còn một chút vui  thú nào. Hiện tại đối với anh chỉ là sự trống rỗng của con số không to lớn! Bởi thế khi trở về với gia đình, anh cảm thấy rất cô đơn. Sự cô đơn đã khiến cho anh thường lang thang trên đường đồi La San, dọc ven biển Bãi Dương ra tận  đến những mô đá cao của Hòn Chồng. Đã nhiều lần anh lang thang quên cả đường về nhà.
Qua những lời tâm sự của Khôi Nguyên, con nhỏ dần dần thuộc tiểu sử, gia thế, tâm tư tình cảm của người thanh niên mà nó mới quen biết. Điều này khiến con nhỏ thường tự hỏi sao Khôi Nguyên lại chọn mình như  là cuốn nhật ký của anh ta. Nhưng mỗi lần nhìn cái “cổ cồn” bẻ cao và làn ủi thẳng nếp của  áo sơ mi bó gọn trong quần dài đứng ly của Khôi Nguyên, rồi nhìn bộ đồ đơn bạc của mình, nó cảm thấy ngượng ngùng. Nó có cảm tưởng những câu chuyện kể của người thanh niên mới quen là những giòng chữ nắn nót xinh xắn bị ghi trên một cuốn vở tồi tàn, với tấm bìa thô nhám, những trang giấy ố vàng minh họa vài hình mẫu vụng về xấu xí. Cuốn vở ấy gọi là cuốn nhật ký mà bản thân nó chính là cuốn nhật ký ấy. Nó không hiểu sao Khôi Nguyên chọn nó để tâm sự ngày này sang ngày khác về đời sống của anh mà không biết chán. Rồi nó đoán là anh ta quá cô đơn nên đã xem nó như là một điểm tựa, người mà anh  chỉ mới quen, để  tìm kiếm một sự cảm thông, hay là quên đi nỗi buồn  vương vấn trong lòng. Mấy lần gặp anh, nó ngại ngùng vì cách phục sức khác biệt  nên nó  thường im lặng và hạn chế nói về mình. Sau một thời gian, lắng nghe những điều Khôi Nguyên tâm sự, nó tự nhiên cởi mở hơn. Lúc đó, nó cho anh biết  nó tên Chi. Sau đó, nó nói rõ hơn là nó tên Chị. Mẹ nó gọi nó  là Bé Chị. Nó còn kể thêm là nó có hai đứa em.Con em gái tên Bé Em và thằng em út tên là Cu Tí. Tên trong khai sinh của chị em nó là Nguyễn Thị Chi, Nguyễn Thị Em và Nguyễn Văn Tí. Vốn sinh trưởng trong làng chài, nó và cả đám bạn của nó không được đặt tên lót trang trọng như Khôi Nguyên hay những đứa cùng trang lứa sống trong những gia đình trí thức.  Nó may mắn có tên Chi vì khi làm giấy khai sinh người ta quên dấu nặng cho nên tên Chi vô tình cho nó một tên gọi đặc biệt và hay hay. Nó không được học tiếng Tây nhưng nó đã từng là học sinh khá của trường trung học Văn Hóa ở Nha Trang. Nó không biết chơi một loại nhạc cụ nào nhưng nó biết thưởng thức những bản nhạc hay tuyệt của những nghệ sĩ trứ danh. Nó thú thật là nó yêu tiếng dương cầm từ căn nhà của ba mẹ Khôi Nguyên và thích ngắm những khóm hoa màu tím mà bạn nó thường gọi  là hoa Bâng Khuâng. Khôi Nguyên nói Bâng Khuâng là một loài hoa dại trước đây thường mọc đầy trên đồi La San nên chẳng ai buồn để ý đến chuyện đem về trồng trong nhà. Sở dĩ mẹ anh trồng trong vườn vì loài hoa này  tên chính thức là Ngọc Hân, tên  của mẹ anh. Còn tiếng đàn dương cầm mà nó thường lắng nghe là do mẹ anh chơi trong những lúc thư thả. Biết sự khao khát thầm kín của nó, Khôi Nguyên hứa sẽ đưa nó đến nhà để nó có điều kiện tiếp cận với những gì nó yêu thích. Từ lời hứa này, nó được Khôi  Nguyên đưa đến biệt thự của anh.
Khôi Nguyên từ trong nhà bước ra với cây đàn ghi-ta. Anh ngồi xuống cạnh nó rồi đàn hết bài này sang bài khác. Bất chợt, anh ngưng đàn hỏi:
 “Chi thích nghe anh đàn chứ?”
“Có.”
“Nhưng Chi có vẻ không chú tâm lắm!”
“Đúng vậy, vì Chi đang ngắm những khóm hoa Bâng Khuâng  tím đàng kia.”
 “Chi có thích được tặng hoa không?”
Nó lắc đầu:
“Không! Thật  ra là không biết,   chưa bao giờ có ai tặng hoa!”
 “Vậy hồi giờ Chi chưa có bạn trai à?”
“Có chứ nhưng không có ai tặng hoa!”
            Nó định  buột miệng nói thêm “Cái xóm chài này làm gì có ai nghĩ ra chuyện  tặng hoa như mấy người học trường Tây!”nhưng kịp thời nín bặt. Nó chú tâm lắng nghe tiếng đàn dương cầm du dương từ trong ngôi nhà vọng ra. Tiếng đàn làm nó quên hết những thắc mắc của Khôi Nguyên và cảm thấy mình nhẹ bổng trong chiếc váy lụa trắng mỏng. Nó cảm tưởng như  thân hình nó được nâng lên,  bước nhẹ nhàng xuống những bậc tam cấp rồi  uyển chuyển  bước trên con đường rải sỏi  đến  tận những khóm hoa Bâng Khuâng màu tím. Với trạng thái hân hoan, nó đã xoay  tròn theo điệu nhạc rồi tung cái váy trắng thật cao. Cái  váy  quay tròn nhiều lần và vạt trắng của nó  như tấm lụa trải rộng, lướt qua những đọt hoa tím. Những cánh hoa tím vương  theo vạt lụa trắng mỏng, chấp chới trong gió làm kinh động những chú bướm đang chờn vờn gần đó. Cả hoa và bướm như quyện vào nhau, bay khắp nơi; cứ như chúng đang quay cuồng trong bản nhạc êm dịu. Nó giang rộng hai tay  đón những cánh hoa bay lả chả như những mảnh giấy màu tròn nhỏ mà người ta thường tung cao để chào mừng những đôi vợ chồng trong ngày đám cưới.Tiếng dương cầm  thánh thót  tiếp tục ngân vang trong khu vườn đầy màu sắc của các loài hoa khiến nó tưởng mình là nàng công chúa kiều diễm đang tung tăng trong thế giới thần tiên đầy thơ mộng . Nó đã cười vang thích thú khi nhún nhảy giữa vườn hoa. Bất chợt, tiếng đàn dương cầm ngưng bặt và tiếng nắp đàn đóng lại khẽ khàng  khiến nó bừng tỉnh. Nó ôn lại những gì vừa mơ mộng rồi chợt nhận ra cô gái trong chiếc áo đầm trắng chính là  hình ảnh Minh Tuyết, bạn gái của Khôi Nguyên chứ không phải là nó. Một cô gái chưa từng gặp nhưng hình ảnh tưởng tượng đã khắc sâu vào trong ý nghĩ của nó ngay sau khi Khôi Nguyên tâm sự chuyện tình của anh ta. Quay sang nhìn Khôi Nguyên nó nhoẻn miệng cười. Khôi Nguyên nhìn nó với vẻ rất ngạc nhiên, không hiểu vì sao nó cười với anh bằng đôi mắt đầy hóm hỉnh. Anh định hỏi nhưng chưa kịp, đã phải đứng lên nhận chiếc đĩa có hai chiếc bánh bông lan từ tay mẹ. Cô Ngọc Hân nói anh mời nó ăn bánh. Chiếc bánh do chính tay cô làm ra. Nó cảm động nhận chiếc bánh từ tay Khôi Nguyên, ăn từ tốn. Cả anh và nó ngồi ăn trong im lặng. Mỗi người theo đuổi   ý nghĩ của riêng mình.
Gió chiều đưa hơi ẩm của nước biển mặn khiến nó nhớ thói quen  của đám bạn nó. Những ngày có trăng, tụi bạn thường rủ nó đem trà bánh đến  những tảng đá cao của Hòn Chồng để vừa nhấm nháp vừa ngắm trăng. Những lúc như thế, bọn nó chỉ có những cái bánh qui rẻ tiền, những chiếc bánh mì nướng đơn giản với đường vàng chứ không hề có vani thơm như vị bánh mà nó đang thưởng thức. Nó tự hỏi nếu cho phép Bé Em và Cu Tí cùng với nó đến ngôi biệt thự  này  để tận hưởng những gì nó đang có, hai đứa sẽ phản ứng như thế nào. Rồi nó tự trả lời rằng hai đứa sẽ nói không thích vì chúng không muốn ở trong tình trạng e dè ngượng ngập  như  cảm giác nó đang có.
Sau lần đến nhà Khôi Nguyên với mong muốn thoả mãn trí tò mò và ao ước, nó không nghĩ đến chuyện đến nhà anh ta lần thứ hai. Nó ý thức là khi đứng trên con đường đất trước nhà Khôi Nguyên nhìn vào ngôi biệt thự để ngắm những khóm hoa Bâng Khuâng tím và nghe tiếng dương cầm của mẹ anh nó cảm thấy thú vị nhiều hơn là khi ngồi ở trong ngôi nhà anh thưởng thức cũng những điều như thế.  Từ ý nghĩ này, nó chắc chắn rằng nó sẽ không bao giờ trở lại ngôi nhà ấy lần thứ hai cũng như không bao giờ để cho anh đến căn nhà tồi tàn của mình trong xóm chài. Để có thể cắt đứt mối liên hệ giữa anh và nó, nó nói với mẹ nó rằng nó muốn đi học lại. Nó muốn tiếp tục học lớp mười một, lớp học mà nó bị dang dở trong niên khóa trước. Thay vì phải ra trông quán, nó ở nhà lo nấu cơm, xách  nước, chăm sóc em và chỉ ra phụ giúp mẹ nó những lúc cần thiết. Mẹ nó bằng lòng bởi quán nước cũng không đông khách.
Sau hai tuần không ra quán, không đi ngang ngôi biệt thự có khóm hoa Bâng Khuâng tím nó cảm thấy an tâm và an phận với cuộc sống bình dân và đơn giản mà nó quen thuộc từ nhỏ. Tuy nhiên, cứ mỗi  ngày trôi qua,  nỗi buồn lại chồng chất trong tâm khảm nó. Nỗi buồn không phải vì vắng Khôi Nguyên mà vì nó không còn người bạn nào gần gũi với nó như trước. Những đứa bạn trong xóm lần lượt bỏ nó ra đi. Con Chút theo gia đình đến nhà bà con ở Mã Vòng để buôn bán theo đường tàu.Chuyện này do người trong xóm kể lại chứ con Chút không chào từ giã. Còn thằng Tư, thằng Cường và thằng Lễ rời làng đi theo những chuyến vượt biển. Chúng đã âm thầm đi hôi theo những chiếc ghe trốn ra khỏi nước mà chẳng hề  nói với nó một lời nào. Nó cảm thấy tổn thương bởi vì trước đây không có chuyện gì tụi bạn không kể cho nó nghe. Nó  không hiểu sao tụi bạn nó có thể thay đổi như thế nhưng khi  ôn lại những gì xảy ra trong những ngày trước đó, nó giải thích với những nguyên nhân tự đặt ra.  Nó nhớ ra là  từ lúc nó thân mật với Khôi Nguyên, đám bạn đã dần dần xa lánh nó. Có lẽ chúng không còn muốn chơi với nó khi thấy nó quen thân với một người xa lạ thuộc một tầng lớp khác biệt. Chúng không còn đến nhà nó hay đến quán nước rủ rê nó đi câu cá bắt ốc bắt cua ngay từ lúc Khôi Nguyên đến quán nước kết thân với nó mà nó không để ý. Trong thời gian chúng xa lánh nó có lẽ là thời gian chúng biết những chiếc ghe tính chuyện vượt biển nên âm thầm giữ bí mật tối đa  để có thể trốn theo những chiếc ghe ra khỏi nước. Tất nhiên, chúng không thể nào tin nó khi thấy nó thân thiện với một kẻ xa lạ. Càng nghĩ, nó càng giận mình rồi giận mình xen lẫn giận bạn. Tuy nhiên, khi hình dung những đứa bạn có tương lai sáng sủa ở phương trời xa, lại có  cơ hội giúp đỡ gia đình nghèo khổ của chúng thoát khỏi cảnh mò cua bắt cá đói nghèo, nó cảm thấy vui vui. Vẩn vơ một lúc,  nghĩ đến hoàn cảnh khổ cực của  gia đình mình, nó xót xa cho   số phận kém may mắn của mình. Làm thể nào nó có thể giúp gia đình nó thoát cảnh kiếm sống bằng những quả dừa trong cái quán trong khi cái chết vì bão biển của cha nó vẫn còn là nỗi ám ảnh trong tâm trí của nó. Giả sử tụi bạn nó báo cho nó biết ngày giờ chiếc ghe nào trong làng chài sắp trốn ra khỏi nước, nó không thể đi hôi  theo. Khả năng bơi cuả nó rất yếu.  Nếu nó phải bơi xa đến tận chiếc ghe đậu ngoài khơi, nó sẽ bị kiệt sức ngay. Lúc đó, hóa ra nó sẽ làm mẹ nó khổ tâm như lần bà mất cha của nó chứ nó chẳng làm nên tích sự gì!Tụi bạn nó có lẽ đã thấu rõ điều này nên không tiết lộ cho  nó biết chuyện vượt biên để nó không có cơ hội đi hôi cùng. Suy nghĩ vẩn vơ với những điều tiêu cực, nỗi buồn của nó ngày càng lớn hơn. Cho nên khi dì Ba và mẹ nó nhờ nó trông quán dùm vì có chuyện cần kíp phải làm, nó nhận lời ngay.
Hòn Chồng sau ngày đất nước thống nhất  có rất ít du  khách đến thăm viếng. Hầu hết mọi người dồn sức vào chuyện mưu sinh kiếm sống hơn là chuyện tham quan du lịch. Thỉnh thoảng có một vài người khách địa phương đến quán nước khiến con nhỏ cảm thấy buồn chán vô cùng. Nhìn những chai nước ngọt đặt ngay ngắn trên kệ, ly tách được úp gọn trong khay,muỗng  và ống hút trong hộp chứa, những trái chanh xếp thành ngọn, hũ đường trắng đầy và con dao phay nằm im bên cạnh những buồng dừa tươi, nó nghĩ  là nó có thể phục vụ hơn chục người khách đến cùng một lúc một cách nhanh chóng. Thế mà chẳng có nhóm khách nào xuất hiện. Bấy giờ nó chẳng có một đứa bạn nào trong làng chài ghé thăm để cùng nó làm nước chanh giải khát và ngồi tán gẫu như trước nên nó cảm thấy cô đơn vô ngần. Bất chợt, nó nghĩ đến Khôi Nguyên. Giá như  Khôi Nguyên đến quán của nó như những ngày trước thì có lẽ những cuộc đối thoại  của anh và nó sẽ làm cho nó vui hơn. Nghĩ đến đây, nó lướt mắt hướng về cái bàn gỗ ở góc xa nhất, nơi nó và Khôi Nguyên hay ngồi tâm tình. Một bó hoa Bâng Khuâng tím đang nằm trên bàn. Không tin vào mắt mình, nó đứng phắt dậy, tiến về phía cái  bàn,  cầm bó hoa lên, ngơ ngác nhìn xung quanh. Bó hoa đầy những đóa hoa nhỏ màu tím vẫn còn tươi chứng tỏ chủ nhân chỉ vừa mới đặt trên cái bàn độ một giờ hay ít hơn nữa. Nó muốn kêu tên một ai đó để chắc rằng trong quán không có ai khác ngoài nó nhưng nó gượm lại đảo mắt nhìn xung quanh.  Không một ai xung quanh quán. Nó dáo dác nhìn xuống. Những tảng đá chồng ở phía dưới xa cũng  chẳng có một người nào. Dù thế, nó không an lòng. Sợ bị người nào đó quan sát, thấy cảnh nó cầm bó hoa lên khỏi mặt bàn, nó vội đặt bó hoa xuống chỗ cũ rồi quay về quầy ngồi im. Lòng thắc mắc với những câu hỏi tự đặt mà  không tìm ra câu trả lời.
 Một lúc sau, dì Ba trở lại quán bảo nó đi về vì mẹ nó đang cần nó. Chào dì, nó rảo bước về nhà. Trên đường, nó gặp Khôi Nguyên đi ngược lại.
 Ngạc nhiên, nó khựng lại, hỏi:
“Anh đi đâu vậy?”
“Anh đi tìm Chi!”
 “Anh biết Chi đâu mà tìm?” Nó vừa hỏi vừa bước tiếp.
Khôi Nguyên mỉm cười, bước theo nó, đáp: “Mọi nơi đều dưới cái mũi mình chỉ cần hỏi là tìm ra ngay thôi! Hơn nữa, có bao nhiêu căn nhà trong khu làng chài Bãi Dương đâu! Chỉ cần hỏi thăm là được!”
 “Mà anh đã tìm được nhà Chi chưa?”
 “Anh nghĩ  đến nhà Chi đường đột không hỏi ý kiến trước là  không phải  nên quay về !”
Nó im lặng, không đáp, cúi đầu bước. Một lúc nó nói với giọng khàn đục:
“Mấy hôm nay Chi buồn quá nên không muốn tiếp xúc với ai!”
 “Vì sao?”                            
“Bạn bè Chi vượt biên hết rồi! Tụi nó biết nơi người ta tổ chức vượt biên ở đâu nên rủ nhau đi hôi hết trơn rồi.”
Khôi Nguyên nôn nóng:
“Có thành không?’
“Trót lọt hết! Tụi nó thật may mắn!”
“Vậy Chi nên mừng cho tụi nó chứ!”
“Ừ, thì mừng nhưng…”
“Nhưng cảm thấy bị bỏ rơi phải không? Giống như cảm giác của anh khi mọi người thân quen bỏ Sài Gòn đi!”
Chi  gật đầu:
“Đúng vậy! Chi cảm thấy bị bỏ rơi! Thật sự bị bỏ rơi!” Nó ứa nước mắt nói tiếp “Chính Tư, Cường và Lễ đều  nói thương Chi nhất trên đời mà bây giờ ba đứa đều bỏ Chi đi cả!”
“Ba đứa đi cùng chuyến à?”
“Không! Ba đứa đi trong hai chuyến khác nhau! Nhưng cả ba đứa đều giấu Chi!Ba đứa xấu như vậy đó! Nói thương người ta mà trốn đi không nói cho người ta nghe một tiếng!”
Khôi Nguyên dừng bước, nắm tay Chi, lay mạnh, nói:
“Đừng nghĩ đến tụi nó nữa! Trở lại Hòn Chồng với anh đi. Mình đi ra biển! Anh  và Chi bơi xa thật xa. Rồi anh sẽ nhận Chi uống nước biển cho Chi vơi buồn! Đi trở lại Hòn Chồng tắm biển đi Chi!”
 Chi lắc đầu, gỡ tay anh ra, nói:
“Không, Chi không thể! Chi phải về! Dì Ba nói mẹ cần Chi về!”
“Vậy hôm khác cho anh đến nhà nhé!”
“Được! Khi nào rảnh anh đến Xóm trên, hỏi nhà Bé Chị, Bé Em con dì Lành  ở đâu mọi người sẽ chỉ cho anh nhà của Chi!Giờ Chi phải đi đây!”
 Dứt  lời nó bước nhanh như chạy, không hề quay đầu  lại để thấy Khôi Nguyên quay lưng  đi ngược về đồi La San hay vẫn còn đứng yên nhìn theo nó.
 Thở hổn hển về nhà, nó khựng lại ngay ngưỡng cửa vì tiếng đàn ghi-ta vọng từ trong ra. Ngạc nhiên, nó bước nhanh vào trong. Trong góc nhà, trên cái giường của nó, Bé Em và Cu Tí đang ngồi  bám sát vào một cô bé tóc tém ngắn đang ôm đàn. Ngừng những ngón tay búp  măng trắng muốt trên dây đàn, cô bé nhoẻn miệng cười với nó:
“Bé Chị có nhận ra em không?”
Nó ngập ngừng bước đến gần cô bé, la lớn:
“Trời đất! Mai Thư  đây sao? Em lớn quá lại đẹp nữa! Chị không thể nào nhận ra em nếu gặp em trên đường”
Mai Thư nhún vai, mỉm cười:
“Lúc chị gặp em ở Sài Gòn  em chỉ mới sáu tuổi thôi. Hơn mười năm rồi còn gì!” Nói xong cô bé đặt cây đàn trên giường bước đến cạnh nó so vai  rồi nói tiếp:
“Bây giờ em cao gần bằng chị rồi nè!”
 Nó gật đầu, đồng tình:
“Đúng rồi! Em chỉ nhỏ hơn chị có vài tuổi mà không hiểu sao chị luôn nghĩ em là cô bé tí hon không bao giờ lớn! Có lẽ em bằng tuổi Bé Em cho nên khi nhìn Bé Em gầy nhom khô đét chị không nghĩ em đã thành thiếu nữ như thế này.”
Bé Em cười tủm tỉm:
“Nhờ em ốm như vầy tối nay cái giường của má mới chứa thêm chị được đó!”
Mẹ nó từ dưới bếp bước lên nói theo:
“Ừ. Bắt đầu từ tối hôm nay, Bé Chị ngủ với mẹ và Bé Em để  Mai Thư ngủ trên giường của Bé Chị. Còn Tí trải chiếu ngủ dưới đất như hồi giờ!”
 Nó thoáng chút ngạc nhiên nhưng lờ mờ hiểu chút gì đó nên nói và hỏi theo ý nghĩ:
“Vậy nghĩa là  trưa nay mẹ đi đón Mai Thư  về nhà mình phải không? Mà sao Mai Thư ra Nha Trang chơi  một mình chứ không đi cùng chú thím Khang vậy mẹ? Có chuyện gì không?”
Mẹ nó trả lời với khuôn mặt nghiêm trọng:
“Chú thím Khang bận chuyện làm ăn không thể ra Nha Trang chơi được nên gửi Mai Thư ra ở nhà mình một thời gian trước khi Mai Thư đi  xa. Tạm thời các con chỉ biết là Mai Thư đến nhà mình ở để nghỉ hè. Bà con trong xóm có hỏi gì thì chỉ trả lời như thế, không nói năng lôi thôi gì thêm cả! Từ nay Bé Chị ngủ chung với mẹ và Bé Em. Cái giường này để cho Mai Thư.”
Nó im lặng không nói nhưng buồn. Bởi cái giường ọp ẹp mà nó sở hữu từ khi Cu Tí nói thích nằm dưới đất  nay thuộc người khác, một người trang đài, khuê các hoàn toàn khác hẳn cách sống của chị em nó. Nó thắc mắc không hiểu sao chú thím Khang để cho Mai Thư sống trong nhà nó và không hiểu sao Mai Thư lại chấp nhận đến ở  trong căn nhà với muôn vàn  khó khăn như nhà nó. Trước tháng tư năm 1975, có bao giờ gia đình chú thím Khang đến ở nhà nó đâu. Chú thím Khang là thương gia có tiếng Sài Gòn. Nhà lầu cao tầng của chú đầy đủ tiện nghi với phòng tắm có vòi sen, có người hầu kẻ hạ, con cái có gia sư đến kèm các môn học kể cả âm nhạc. Giờ đây trong căn nhà tôn vách ván của nó, Mai Thư sẽ phải tựa vào những gánh nước mà nó gánh từ giếng nước công cộng xa nhà, phải tự đun củi nấu ăn và phải giúp mẹ kiếm  sống từng  ngày. Nó nhớ  căn nhà lầu của chú thím Khang, nhớ phòng ngủ của các chị em Mai Thư, nhớ cảm giác ái ngại khi ngồi trong phòng ăn,  phòng khách của chú thím. Nhất cử nhất động của nó đều bị cha nó nhắc nhở không được làm chú thím phật lòng. Từ khi cha nó mất, mẹ nó ít khi  liên lạc bà con của cha nó.  Mẹ nó tuyệt đối không hề  liên lạc với chú thím Khang không phải  vì chú Khang là chú họ xa với cha của nó mà vì bà mặc cảm, sợ bị nghi ngờ vay mượn hay nhờ vả. Nó không mặn mà với chuyện giao tiếp hay liên lạc với bà con giàu có hay nghèo hèn, xa hay gần mà chỉ thắc mắc  chuyện chú thím Khang đã liên lạc với mẹ nó bằng cách nào để  cho phép mẹ của nó đưa Mai Thư về nhà. Nó linh tính Mai Thư ở tạm trong nhà nó trong một thời gian để chờ đi vượt biển nhưng không tỏ ra điều mình hồ nghi sợ mẹ lo. Nó im lặng tuân hành tất cả những việc làm mà mẹ nó sai bảo nó. Bé Em và Cu Tí vô tư vô lự bám theo Mai Thư vòi  con bé chơi đàn và hát cho nghe. Những lúc rảnh rỗi chúng rủ nhau ra biển tắm rồi phơi nắng.
 Từ lúc Mai Thư ở trong nhà, mẹ nó không sai nó ra quán trông hàng. Trái lại mẹ nó mua  thức ăn nhiều hơn trước và thỉnh thoảng dúi cho nó tiền sau những lần nó giặt giũ dọn dẹp hay gánh nước. Nó ngờ  chú thím Khang giúp mẹ nó tiền để lo cho Mai Thư đầy đủ nên mẹ nó dư dả hơn xưa. Trong tâm trạng sướng vui xen lẫn đầy đủ, nó cảm thâý cuộc sống vui hơn trước rất nhiều.
Khôi Nguyên thường xuyên đến nhà tìm nó và thường tâm sự với nó về những việc làm tương lai của anh. Anh quyết định ghi danh học lớp 12 ở Nha Trang để sau khi tốt nghiệp  cấp ba  sẽ vào Sài Gòn thi vào trường  đại học ngoại ngữ. Nó cho anh biết nó cũng sẽ xin đi học lại lớp 11 và cũng sẽ lấy bằng phổ thông trung học cấp ba trước khi theo một ngành gì đó thiết thực, có thể là y tá.
Những ngày tiếp theo, những cuộc đối thoại của Khôi Nguyên và nó thưa dần mặc dù anh thường xuyên đến nhà nó. Anh thường nói chuyện với Mai Thư, đàn hát với Mai Thư và đi tắm biển với Mai Thư bởi anh và nó không còn chuyện gì để nói thêm, nó không biết gì về đàn hát và không thể bơi xa  cùng anh như Mai Thư.  Mỗi lần nhìn  họ bên nhau,nó chợt nghĩ đến Minh Tuyết rồi tưởng tượng Mai Thư là hình ảnh của Minh Tuyết. Có thể Mai Thư hơn cả Minh Tuyết bởi vì con bé có một vẻ đẹp toàn bích. Có lần khi đi tắm biển về, Mai Thư nói nó  đứng trước nhà tắm trông chừng dùm khi con bé cần  tắm lại nước ngọt, nó vô tình nhìn qua khe hở của liếp tre và sững sờ trước một thân hình đẹp tuyệt của Mai Thư. Bộ ngực trắng hồng đầy đặn, cái lưng thon  thả  chảy dài từ cái eo  nhỏ  lượn xuống vòng mông tròn trĩnh nẩy nở của Mai Thư  đã ám ảnh nó không dứt. Nó nghĩ đến thân hình của nó và Bé Em rồi lắc đầu. Không bao giờ chị em  nó có thể có một thân hình đẹp tuyệt  như thế. Làm sao những đứa trẻ sống trong điều kiện khó khăn có thể có vóc dáng như những đứa trẻ sống trong gia đình có đầy đủ vật chất lẫn tinh thần.  Rồi nó nghĩ đến những khóm hoa Bâng Khuâng hoang dại trên sườn đồi La San và những khóm hoa Bâng Khuâng có tên Ngọc Hân trong biệt thự của Khôi Nguyên. Rõ ràng nó thích nhìn ngắm những khóm hoa được chăm sóc tử tế trong ngôi biệt thự ấy hơn là những khóm hoa hoang dại xơ xác và run rẩy trong nắng gió.
Dù lý luận như thế nhưng nó đã khá ngỡ ngàng khi  Khôi Nguyên  thú thật với nó là anh yêu Mai Thư. Bó hoa Bâng Khuâng tim tím trên cái bàn gỗ,bàn tay lay mạnh và lời khẩn thiết rủ nó ra biển để nhận nỗi buồn chìm đi chợt hiện rõ trong đầu nó khiến nó hoang mang. Nó ngẩn ngơ cho rằng những hành động kia chẳng qua là phong cách tự nhiên  của những người học trường Tây nên nó tỏ ra thản nhiên  chọc anh rằng từ đây phải gọi nó là chị. Từ đó nó thường lảng tránh khi anh đến nhà để tạo cơ hội cho anh làm quen với Mai Thư.  Mai Thư  rất hợp với Khôi Nguyên nên con bé đã đáp lại tình yêu của anh ngay sau lời bày tỏ. Hai người thường khắng khít với nhau như hình với bóng. Khi nhìn họ bên nhau nó hiểu Khôi Nguyên  đã tìm lại những gì anh đã mất sau khi anh rời Sài Gòn. Nó chỉ không biết Mai Thư có thú thật với Khôi Nguyên  là con bé đang chờ ngày vượt biển và  không biết  tình yêu của Khôi Nguyên  đủ làm cho con bé không nghĩ đến chuyện rời bỏ anh như Minh Tuyết không.
Nó chỉ rõ là nó đang chơi vơi trong nỗi buồn. Hình ảnh chiếc váy lụa trắng xoay tròn với những cánh hoa Bâng Khuâng tim tím  tung bay  rơi rớt khắp nơi hiện rõ trong từng ý nghĩ của nó nhưng nó chợt nhớ ra rằng từ nhỏ đến lớn nó chưa hề được mặc chiếc áo đầm hay chiếc váy trắng nào.
Cung Thị Lan
(Ghi lại từ Tháng 4, năm 1979)